Điều gì có thể ngọt ngào hơn một thứ thuốc vừa ngon miệng lại vừa trị bệnh? Nhiều nền văn minh cổ đại đã sử dụng mật ong để điều trị vết thương và các bệnh đường ruột, bao gồm cả người Ai Cập, Assyria, Trung Quốc, Hy Lạp và La Mã, vì nó "biểu hiện hoạt tính diệt khuẩn chống lại nhiều sinh vật", theo một nghiên cứu năm 2013.
Ở Ai Cập cổ đại, mật ong là một "thuốc trị thương điển hình" khi kết hợp với mỡ và chất xơ và "gần như tất cả các loại thuốc Ai Cập đều chứa mật ong cùng với rượu vang và sữa," theo bài báo được công bố trên Iranian Journal of Medical Sciences. Mật ong được sử dụng trong ướp xác và để giúp chữa lành vết thương nhiễm khuẩn.
Ở Hy Lạp, mật ong đã được sử dụng để điều trị đau và sốt. Hippocrates, thầy thuốc người Hy Lạp với lời thề nối tiếng với các bác sĩ ngày nay, "đã sử dụng mật ong để chữa hói đầu, tránh thai, chữa lành vết thương, nhuận tràng, trị ho và đau họng, sát trùng tại chỗ cho các bệnh về mắt, phòng ngừa và điều trị các vết sẹo", khiến nó gần như là một thuốc trị bách bệnh. Một nhân vật lịch sử khác, nhà tiên tri Mohammad của người Hồi giáo, khuyên dùng mật ong để chữa tiêu chảy.
Trong thời hiện đại, nghiên cứu đã chỉ ra rằng mật ong có thể kích thích đáp ứng miễn dịch ở vết thương và tác dụng như một chất chống viêm, cùng với những ứng dụng khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét